S.C.I. mê án tập

Tập đoàn hủ nữ núp bóng những chàng cảnh sát đẹp trai!

[SCI] Vụ án thứ nhất – Chương 5

Kẻ giết người theo số

Theo dõi

v

“Nên biết rằng, cho dù là phóng trên quốc lộ, cũng không ai có thể theo đuôi được phi công lái máy bay chiến đấu!”

———————————–

Sau khi đi ra khỏi nhà tang lễ, Bạch Ngọc Đường gọi điện thoại cho Công Tôn, báo cho anh biết nơi này lại vừa nhận thêm xác chết, sau đó liền cùng Triển Chiêu vào xe.

“Tiếp theo đi đâu?” Triển Chiêu lật tài liệu kẹp giữa những bản ghi chép có liên hệ đến vụ án xe taxi cán chết người.

“Đi nhà giam.” Bạch Ngọc Đường chỉnh góc độ của kính chiếu hậu, “Tìm bác trai thần kinh kia tâm sự.”

“Ngô Hạo, 47 tuổi, hơn hai mươi năm lái taxi, đã kết hôn, có một con gái 19 tuổi đang học đại học…” Triển Chiêu đóng tài liệu lại, “Nhìn thế nào cũng thấy cuộc sống này không phải là của một kẻ tâm thần trả thù xã hội nên có.”

“Nghe nói bác trai kia lúc ở tòa án đã biểu diễn trực tiếp màn nhân cách phân liệt, sau đó bị đưa vào bệnh viện tâm thần.”

“Người bị bệnh điên, nhân cách phân liệt và bệnh tâm thần là ba khái niệm khác nhau hoàn toàn!” Triển Chiên chỉ vào đồng hồ tốc độ, “Cậu chạy quá tốc độ cho phép!”

“Với tôi mà nói thì không có gì khác nhau, trong mắt cậu thì người bị chia làm n các loại, còn trong mắt tôi thì chỉ có hai loại: người tốt, người xấu.” Bạch Ngọc Đường vừa nói vừa nhìn kính chiếu hậu, “Cậu không thấy cái xe đằng sau nãy giờ cứ đi theo chúng ta?”

Triển Chiêu vừa định quay đầu đã bị Bạch Ngọc Đường cản, “Đừng quay đầu lại! Nhìn vào đây đi.” Nói xong, xoay kính chiếu hậu một chút.

Qua kính chiếu hậu, Triển Chiêu nhìn thấy một chiếc xe hiệu Honda màu đen đang đi cách bọn họ ba, bốn mét. “Tôi chẳng thấy gì sai cả…… Lại là trực giác của cậu à?”

“Tôi đã được huấn luyện chuyên nghiệp! Tiểu Miêu.” Bạch Ngọc Đường hất hất mắt về phía dây an toàn của Triển Chiêu.

“Cậu muốn làm à?” Triển Chiêu cảnh giác kéo dây an toàn, liếc mắt nhìn anh.

“Biết tôi với cậu căn bản khác nhau chỗ nào không?” Bạch Ngọc Đường cười xấu xa, kéo kính chiếu hậu về, “Cậu theo phái lý luận, còn tôi theo phái thực tiễn!” Nói xong liền giẫm mạnh chân ga.

Tính năng đặc biệt của Spyker C8 lập tức hiện ra, sau khi thoải mái vượt mặt vài chiếc xe, Bạch Ngọc Đường lại giảm tốc độ xuống như cũ. Không lâu sau, chiếc Honda màu đen lại xuất hiện phía sau bọn họ.

“Hờ hờ…” Bạch Ngọc Đường đắc ý, hất mắt về phía Triển Chiêu.

“Chính xác là rất giống với giác quan thứ sáu của động vật.” Triển Chiêu lại điều chỉnh kính chiếu hậu cho vừa mắt, “Biển số và loại xe đã nhớ kỹ, có muốn cho người điều tra không?”

“Chắc chắn là biển giả.” Bạch Ngọc Đường đeo kính mát vào, “Ngồi cho chắc, Tiểu Miêu!”

“Cậu muốn làm à?” Triển Chiêu nắm lấy tay nắm trên trần xe, “Có khi bọn họ thích xe của cậu, muốn chụp một tấm cùng nó.”

“Mấy thứ theo dõi tầm thường đó, tôi không rảnh mà nhìn.”

“Nói như thể có người thường xuyên theo dõi cậu vậy.” Triển Chiêu bĩu môi, lại nắm chặt dây an toàn.

“Dĩ nhiên rồi! Tôi được hâm mộ thế cơ mà!” Bạch Ngọc Đường cường điệu, “Nhưng mà bọn họ đều thiếu kiến thức cơ bản!”

“Nghĩa là sao?”

“Nên biết rằng, cho dù là phóng trên quốc lộ, cũng không ai có thể theo đuôi được phi công lái máy bay chiến đấu!” Nói xong lại một đạp thẳng xuống chân ga.

Bạch Ngọc Đường lái xe phóng như điên thẳng đến trước cửa nhà giam, lần này hai người xuống xe, phía sau đã sớm trống không.

“Cảm giác thế nào?” Bạch Ngọc Đường vẫn còn vếch mặt lên đắc ý, “Lái xe là phải như vậy.”

Triển Chiêu không cho là đúng: “Tôi đề nghị cậu đi mua thêm mấy phần bảo hiểm nữa đi, hành vi vừa rồi nói rõ cậu vẫn còn đang hưởng thụ cảm giác đứng trên đầu người khác lúc còn làm phi công! Này cũng đủ chứng minh vị trí của cậu trong xã hội là rất mù mờ!”

“Haizz…” Bạch Ngọc Đường thở dài, vỗ tay cái bốp rồi chỉa chỉa, dời tầm mắt của Triển Chiêu về phía trước, “Nhìn kìa! Tiểu Miêu! Nhìn chỗ kia kìa!”

Phía trước đứng cổng lớn đồ sộ của nhà giam, Bạch Ngọc Đường nói tiếp: “Người cậu muốn nghiên cứu đang ở trong đó đó! Tới đó mà phát huy ham muốn phân tích đang dâng trào của cậu đi! Đừng có biến tôi thành chuột bạch thí nghiệm của cậu nữa!!”

“Trên thực tế thì cậu chính là chuột bạch rồi!” Triển Chiêu phóng hai bước đuổi theo Bạch Ngọc Đường, cùng anh bước vào nhà giam, “Đấy là số mệnh của cậu!”

v

——————————-

Anh Đường mắc chứng tự kỷ nặng  xD

QT ca ca dịch Miêu Nhi = mèo con, nên đọc bản QT, anh Đường gọi anh Chiêu là mèo con, nghe dễ thương cực XD

Advertisements

Single Post Navigation

6 thoughts on “[SCI] Vụ án thứ nhất – Chương 5

  1. ta thích cách gọi miêu nhi ah =))))
    dễ thương cực ^ ^ ~

  2. … Thường thì hay gọi là Tiểu Miêu ni~~~ ❤

  3. Pingback: S.C.I mê án tập | Lạc Hoa Điếm

  4. Pingback: Đạo mộ bút kí :Giới thiệu + Mục lục | groupyaoi

  5. Pingback: SCI mê án tập | groupyaoi

  6. Pingback: Vụ án thứ nhất – Kẻ giết người theo số | groupyaoi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: