S.C.I. mê án tập

Tập đoàn hủ nữ núp bóng những chàng cảnh sát đẹp trai!

[SCI] Vụ án thứ sáu – Chương 1

Hung thủ vô tội

01 – I LOVE YOU

..

Nhìn chằm chằm hình ảnh quỷ dị trước mặt, sửng sốt ngây ra một lúc thật lâu, Triển Chiêu cuối cùng cũng không nhịn được mắng một câu: “Biến thái!”

.

——————————————

Lời tác giả: Được rồi, ta là vua đào hố (viết thêm truyện mới), ta lại bắt đầu viết a bắt đầu viết… Miêu Miêu, Tiểu Bạch a, má mi tới đây, lâu lắm rồi không gặp, nhớ chết má mi thôi, lại đây muah một cái!

Bon chen của editors:

Med: Nhã thật biến thái ~.~

– Bee: Uh, giống nàng =))

– Lu: *khụ* Đề nghị không tám nhảm trong khi edit ~ Các bạn độc giả, xin đừng để ý những nhời nhẽ dìm hàng tác giả và dìm hàng nhau trên =))

+++++

Tháng bảy nóng bức rốt cục đã tới, con số ba mươi trên thanh nhiệt kế đủ làm người ta phát hoảng. Dù văn phòng SCI có mở điều hòa, Triệu Hổ và Trương Long vẫn thấy nóng, tay không ngừng quạt phành phạch.

Có lẽ đám tội phạm cũng thấy thời tiết quá nóng nên ngừng làm loạn, thế nên dàn nhân vật tinh anh của SCI mới rảnh đến mức người bắt đầu mọc ra vài cây nấm.

Triển Chiêu hẳn là người bận bịu nhất. Quyển sách trước của anh bán rất chạy, hiện giờ anh đã là tác giả best-seller. Mỗi ngày, điện thoại thúc giục đều đổ tới không ngớt, nhóm biên tập thậm chí còn thiếu điều đến tận cục cảnh sát cướp bản thảo. Bản thảo lần này dài vô cùng, Triển Chiêu mấy ngày nay không dám ra khỏi cửa, sợ bị đám biên tập lao tới đòi ‘nợ’.

Bạch Ngọc Đường thì ở lỳ trong phòng nghỉ tập thể hình. Anh hai nhà họ Bạch đã trang bị đầy đủ thiết bị thể hình trong phòng nghỉ của SCI, con chuột bạch không có việc gì làm, đành phải vận động thể lực để tiêu hao tinh lực dư thừa. Kinh nghiệm cho anh biết, không thể đi chọc con mèo nào đó trong lúc nó đang chạy bản thảo tới sứt đầu mẻ trán. Một khi bị chọc tới xù lông, con mèo ấy chắc chắn sẽ đi cào người, sau đó lại lấy vẻ đáng thương mà hờn dỗi, “Tại cậu chọc tôi, làm tôi không viết xong kịp!” Vậy mới nói, mèo là loài động vật vô cùng giảo hoạt.

Bạch Trì gần đây đã trở thành fan cuồng của Triển Chiêu, trên tay lúc nào cũng ôm quyển sách đọc tới đọc lui, so với đám biên tập viên còn chăm thúc bản thảo hơn.

Di động của Mã Hán và Triệu Hổ tắt 24/24, nếu không, nếu bị hai nàng minh tinh sư tử Hà Đông tìm được, lúc đó thì đừng mong nhắc đến hai chữ an bình.

Công Tôn nhàn rỗi, nhàn cư vi bất thiện, nhàn tới mức ngồi ngay trong phòng pháp y xem phim kinh dị… Phòng pháp y từ trước tới nay vốn đã là cấm địa, nay lại truyền ra tiếng quỷ khóc sói tru, đệm thêm mấy tiếng cười âm lãnh truyền ra, đừng nói không ai dám tới thăm dò, ngay cả một con ruồi cũng chẳng dám bay qua cửa phòng pháp y.

Vết thương của Lạc Thiên đã khỏi hẳn, hiện giờ anh sống cùng Dương Dương trong ký túc xá của cảnh sát. Chỉ có điều ông bố này bị con trai quản vô cùng chặt chẽ. Lạc Dương ôm toàn bộ việc nhà, anh có muốn làm cũng sẽ bị con trai quở trách. Dưới sự đào tạo của cu cậu, Lạc Thiên bây giờ đã hoàn toàn thích ứng với cuộc sống hiện đại, trông lại trẻ trung ra. Gần đây, Lạc Dương đi đâu cũng ngó nghiêng đánh giá, cậu nhóc muốn tuyển một người mẹ kế cho mình, tiếc là chưa tìm được ứng cử viên nào sáng giá.

“Hô…” Bạch Ngọc Đường thở ra một tiếng, thả dụng cụ luyện tập xuống sàn.

Trương Long tiến vào nhìn nhìn, lắc đầu, “Sếp, anh muốn luyện thành Rambo (1) sao? Chậc chậc, nhìn cái dáng người này…”

Bạch Ngọc Đường liếc đám người đứng ngoài xúm xít vây quanh ngó nghiêng mình, cau mày, “Các cậu cũng đi luyện tập hết cho tôi, không có vụ án thì có thể ngày ngày ăn no nằm dài cho béo quay ra hả!?” Vừa mới dứt lời, liền có một tia lạnh thấu xương bắn tới, con chuột theo bản năng giật mình một cái, đưa mắt nhìn lại, lập tức nhận được ánh mắt sắc như dao của Triển Chiêu. Bạch Ngọc Đường nhanh chóng ngậm miệng, con mèo này sao lại nổi bão rồi? Chắc chưa viết xong, tốt nhất là không nên chọc vào.

Cầm khăn mặt đi vào phòng tắm, Bạch Ngọc Đường chợt nghe thấy điện thoại “meo~” một cái, báo có tin nhắn. Anh mở ra xem, thấy tin nhắn của Lạc Dương: “Chú tới chỗ nào không có người, gọi lại cho con đi.”

Bạch Ngọc Đường chớp chớp cặp mắt chuột, quay mặt nhìn Lạc Thiên đang chăm chú xem sách giáo khoa của Lạc Dương, trong lòng thầm nhủ — Hay là thằng bé đang gặp rắc rối?

 

Đi vào toilet, Bạch Ngọc Đường vừa mở vòi nước vừa bấm gọi cho Lạc Dương, “Alo, có chuyện gì vậy?”

“Chú Bạch ~~” Lạc Dương gọi một tiếng ngọt ngào, ngọt tới mức Bạch Ngọc Đường cảm thấy răng sắp rụng, người nổi da gà. Tay lau mồ hôi, anh cười cười, “Sao vậy, con lại gặp rắc rối hả?”

“Ba con có ở cạnh chú không?” Lạc Dương cẩn thận hỏi.

“Không, chú đang trong toilet, làm sao vậy?” Bạch Ngọc Đường dùng một tay cầm khăn rửa mặt.

“Chú đến trường con được không ạ?” Lạc Dương hỏi, “Đừng để ba con biết.”

“Có chuyện gì?” Bạch Ngọc Đường tắt vòi nước, “Sao lại phải tới trường?”

“Con… Cô giáo bảo con mời cha mẹ tới… Chú giả làm ba con một lúc thôi.” Lạc Dương ngập ngừng trả lời.

Bạch Ngọc Đường bật cười, “Con lại gây chuyện gì rồi, nghiêm trọng tới mức phải gọi phụ huynh sao?”

“… Đánh nhau.” Lạc Dương thú nhận, “Chú tới đi… Đừng để ba con biết, ba sẽ giận mất.”

“Được rồi, con chờ một lát nhé.” Bạch Ngọc Đường tắt điện thoại, nhét vào túi rồi ra khỏi cửa, bất ngờ đụng phải Triển Chiêu cũng đang bước tới, “Miêu Nhi, cậu viết xong rồi sao?!”

Triển Chiêu chậm rãi quay đầu lại, chậm rãi chớp chớp mắt, chậm rãi nhả ra mấy chữ, “Tôi muốn gác bút!”

Bạch Ngọc Đường nhịn cười, lôi Triển Chiêu, “Đi thôi, ra ngoài đi dạo một chút, ở mãi trong phòng thì chán phát bệnh mất!” Vừa nói vừa kéo Triển Chiêu mặt mày phờ phạc đi.

.

Xe từ từ tới trường của Lạc Dương, trường tiểu học thứ tư của thành phố S. Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu vừa xuống xe đã thấy Dương Dương ngồi ở cửa phòng bảo vệ, cậu bé nhìn thấy hai người, vẫy vẫy tay.

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu từ xa đã thấy trên mặt Lạc Dương có vài vết thương, giật mình nhìn nhau rồi vội vàng chạy tới.

“Dương Dương, con có sao không?” Triển Chiêu trước giờ luôn thương yêu Lạc Dương, vừa thấy trên mặt cậu nhóc có vết thương liền nổi cáu, “Ai bắt nạt con?!”

Lạc Dương trề môi, không đáp.

Bạch Ngọc Đường biết rõ, với thân thủ của Lạc Dương… mấy học sinh tiểu học sao có thể đánh cậu nhóc bị thương, liền hỏi, “Con đánh nhau với ai? Học sinh lớp trên sao?”

Lạc Dương ngước mắt nhìn Triển Chiêu, rồi lại nhìn Bạch Ngọc Đường, nhỏ giọng nói, “Học sinh trung học.”

“Bao nhiêu người?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“… Một băng.” Lạc Dương thoáng ngập ngừng rồi mới thành thật trả lời.

“Con đánh nhau với cả một nhóm người?!” Triển Chiêu kinh ngạc.

“Con không đánh lại, nếu không sẽ làm họ bị thương!” Lạc Dương không phục, “Ba từng bảo, thể chất của con không giống các bạn khác, không thể tùy tiện đánh nhau với người ta.”

“Vậy tại sao?” Bạch Ngọc Đường hỏi, “Là bọn họ tự dưng đi bắt nạt con?”

Lạc Dương lắc đầu, nắm lấy tay Triển Chiêu, “Cô giáo đang chờ trong văn phòng, nói muốn gặp ba con.”

Bạch Ngọc Đường thở dài, cùng Lạc Dương vào trong trường, đến văn phòng giáo viên ở tầng ba.

“Cô Triệu.” Giáo viên chủ nhiệm của Lạc Dương là một cô giáo trẻ mới tốt nghiệp đại học, đang ngồi phê bài tập, thấy Lạc Dương chạy vào liền dừng bút.

“Ba con tới rồi.”

Cô giáo Triệu vừa ngẩng đầu, mắt thấy Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu phía sau Lạc Dương, miệng há to, ngây cả người.

Bạch Ngọc Đường mặc áo phông trắng, quần bò trắng, đẹp trai chói lóa; Triển Chiêu lại mang áo sơ mi trắng, quần Âu, nhã nhặn tuấn tú, làm cô giáo trẻ lập tức đỏ bừng mặt, lắp bắp hỏi: “Hai anh… ai là ba của Dương Dương?”

Bạch Ngọc Đường tới trước mặt cô giáo, lấy ghế ngồi xuống, “Là tôi.”

“A…” Mặt cô giáo càng lúc càng hồng. Vẻ anh tuấn của Bạch Ngọc Đường làm người ta không thể né tránh, cô giáo trẻ cũng chẳng dám nhìn thẳng vào mắt anh, bối rối lật qua lật lại quyển sách bài tập trên bàn.

“Cô giáo tìm tôi có việc gì?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“À… A, đúng rồi.” Giờ cô giáo mới phục hồi tinh thần, “Là về chuyện Dương Dương bị thương.” Vừa nói vừa ngẩng đầu, lại gặp Triển Chiêu bên cạnh đang mở một đôi mắt to dị thường nhìn cô chằm chằm, cô giáo tội nghiệp choáng váng — Trên đời lại có đàn ông đẹp như vậy sao?

“Là như thế này…” Cô giáo trẻ điều chỉnh hô hấp, nói lại, “Về chuyện Dương Dương bị thương lần này, tôi nghĩ cần giải thích với phụ huynh một chút, đó là em ấy bảo vệ bạn nên mới bị như vậy.”

“Ra thế…” Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đều thở phào nhẹ nhõm.

Triển Chiêu xoa đầu Dương Dương, “Vậy là ra tay làm việc nghĩa ư?”

Cô giáo gật đầu, lại tiếp, “Có điều, cũng khó trách mấy học sinh lớp trên kia, mọi chuyện cũng có nguyên nhân sâu xa. Nhưng vì Lạc Dương bị thương, nên tôi thay mặt nhà trường giải thích rõ ràng với phụ huynh của em một chút, mong cha mẹ em không truy cứu.”

Bạch Ngọc Đường cũng gật đầu, hỏi, “Vậy đầu đuôi sự việc là sao?”

“Ừm… Có một học sinh mới chuyển tới lớp của Dương Dương, tên là Phương Hành.” Cô giáo Triệu cân nhắc lời nói, “Hoàn cảnh của em ấy hơi đặc biệt một chút.”

“Đặc biệt như thế nào?” Triển Chiêu thắc mắc.

“Ba của cậu bé… tên là Phương Ác, không biết hai anh đã nghe qua chưa…” Cô Triệu hỏi.

“Là trọng phạm Phương Ác?” Bạch Ngọc Đường vừa nghe tên liền sửng sốt, “Kẻ mổ bụng thời hiện đại?!”

Cô Triệu gật đầu, “Nghe Dương Dương nói anh là cảnh sát, tôi nghĩ các anh chắc chắn sẽ biết.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu lại liếc mắt nhìn nhau, thực sự cái tên Phương Ác này đối với cảnh sát bọn họ vô cùng quen thuộc.

Phương Ác, nam, 36 tuổi, dân tộc Hán, nguyên là diễn viên tạp kỹ biểu diễn kỹ năng sử dụng búa của công ty giải trí Thiên Vũ ở thành phố S. Cách đây ba năm, thành phố K kế bên thành phố S liên tiếp xảy ra những vụ giết người dã man, sát thủ bắt chước thủ pháp của Jack the Ripper (2), phần lớn đều diễn ra vào lúc đêm khuya, nhưng đối tượng bị hại thì không phân biệt nam nữ, được chọn ngẫu nhiên. Nạn nhân đều bị rìu chém chết, sau đó thì bị mổ phá bụng… Vậy nên mọi người đều gọi hắn là “kẻ mổ bụng thời hiện đại”. Mùa hè năm ngoái, cảnh sát điều tra được Phương Ác là kẻ tình nghi lớn nhất, cuối cùng họ tìm thấy trong hòm đạo cụ của hắn cây rìu hung khí, vì vậy tên trọng phạm giết hơn hai mươi mạng người này đã sa lưới. Chỉ có điều vụ án của Phương Ác vẫn đang trong quá trình thẩm tra xử lý, bởi vì tuy cảnh sát đã tìm được hung khí, nhưng không có căn cứ chính xác chứng minh Phương Ác là hung thủ, vậy nên tới giờ Phương Ác vẫn bị nhốt trong ngục giam giành cho tội phạm nguy hiểm.

“Trường trung học đối diện có một học sinh tên Thẩm Hạo, mẹ cậu ta bị Phương Ác giết chết.” Cô giáo Triệu kể, “Vậy nên cậu ta lôi kéo băng nhóm học sinh đi tìm Phương Hành, lấy đá ném cậu bé… Dương Dương đi qua nhìn thấy, muốn cứu bạn, sau đó mới bị đám học sinh kia đánh.”

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đều hiểu, Dương Dương cũng đã từng vì có cha bị cho là người xấu nên luôn bị người khác hiểu lầm, vậy nên vô cùng mẫn cảm với chuyện này. Quả thật không thể trách cậu bé.

“Phương Hành không phải người xấu!” Dương Dương vô cùng tức giận, “Ba cậu ấy xấu thì liên quan gì tới cậu ấy chứ? Hơn nữa cậu ấy cũng đã chuyển trường rất nhiều lần, lần nào cũng bị người ta bắt nạt, nói ba cậu ta là kẻ cuồng sát!”

Triển Chiêu xoa đầu trấn an nó: “Con làm thế là rất đúng.” Rồi quay mặt đề nghị với cô giáo, “Nhà trường có lẽ nên bảo vệ cậu bé kia, dù sao thì trẻ em vô tội.”

Cô Triệu gật đầu đồng tình, “Chúng tôi cũng họp bàn, theo tình hình hiện tại, Phương Hành không nên tới trường, chúng tôi đã cho cậu bé nghỉ học một thời gian.”

Hiểu tương đối rõ sự tình rồi, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cùng Dương Dương tạm biệt cô giáo, rời khỏi trường. Đi tới cổng trường, Bạch Ngọc Đường đưa tay vỗ vỗ đầu Dương Dương, “Đi thôi nhóc, chuyện này đâu phải là gặp rắc rối gì, rõ ràng là chuyện tốt mà.”

Lạc Dương vừa đi vừa xoa đầu, bỗng đứng khựng lại. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn theo ánh mắt nó, chỉ thấy ở phía xa có một cậu học sinh mặc áo phông xanh, thân hình nho nhỏ gầy teo.

“Đó là Phương Hành à?” Triển Chiêu hỏi Lạc Dương. Cậu nhóc gật đầu.

Phương Hành cũng không lại gần bọn họ, chỉ đứng từ xa nhìn Lạc Dương chằm chằm, rồi xoay người bỏ chạy.

“Cậu ta rất kỳ quái.” Lạc Dương xoa cằm nói.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường nhìn nhau cười, trong lòng thầm nhủ, thật giống Lạc Dương ngày xưa.

“Quên đi, đừng nghĩ nhiều nữa, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.” Triển Chiêu đưa Lạc Dương lên xe, “Con muốn ăn gì? Đi ăn uống gì lành lạnh không?”

Bạch Ngọc Đường cũng lên xe, nhìn kính chiếu hậu, nhíu mày.

“Có chuyện gì thế?” Triển Chiêu tò mò nhìn anh.

Bạch Ngọc Đường chỉ kính chiếu hậu, ý bảo Triển Chiêu cũng nhìn xem. Chỉ thấy trong kính phản chiếu lại, từ nơi Phương Hành vừa chạy đi, một chiếc Bentley tiến ra… Dáng xe cổ xưa, phong cách tôn quý, vô cùng quen thuộc.

Triển Chiêu cũng nhíu mày —- Có lẽ là trùng hợp thôi.

.

Ba người mang một túi lớn kem hộp về SCI, mọi người chia nhau ăn. Lạc Thiên nhìn thấy Lạc Dương bị thương thì sợ ngây người, sau khi nghe Triển Chiêu giải thích tất cả mọi chuyện mới yên lòng, giờ đang xót ruột thoa rượu thuốc cho cậu bé. Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường phối hợp ăn ý, trong lúc kể chuyện lược đi đoạn Bạch Ngọc Đường giả mạo Lạc Thiên tới trường gặp cô giáo… Có lẽ Lạc Thiên là ông bố hiếm hoi nhất trên đời, được con trai mình sủng lên trời.

Lót bụng mấy ly kem ngon lành mát rượi, cái nóng mùa hè cũng tiêu bớt đi nhiều. Nhưng trong lúc mọi người còn đang thở dài khoan khoái, Lư Phương đã gõ cửa tiến vào, thông báo: “Tiểu Bạch, có vụ án, cục trưởng Bao bảo các cậu đi xem.”

“Như thế nào?” Bạch Ngọc Đường đứng lên, mọi người đã lâu không phá án, không biết nên cảm thấy may mắn hay đáng buồn. Nói thật, bọn họ thà nhàn rỗi còn hơn.

“Thành phố S, đường 19, ngõ 6, tiểu khu Tây Thức Hoa Viên.” Lư Phương nhìn địa chỉ ghi trong bản ghi chép trên văn kiện, chậm rãi nói, “Phân thây.”

“Khụ khụ…” Triệu Hổ nghẹn nửa viên kem trong họng, lạnh tới mức ho khan.

“Phân thây?!” Bạch Ngọc Đường nhíu mày.

“Một nhà ba người, hiện trường vẫn nguyên vẹn, Công Tôn đã tới đó rồi.” Lư Phương đưa cả xấp văn kiện trên tay cho Bạch Ngọc Đường, “Cậu dẫn người đi xem đi, nghe nói Công Tôn nhìn hiện trường xong đã nói một câu.”

“Câu gì?!” Mọi người chuẩn bị đi, lại dừng lại hỏi.

Lư Phương cầm một ly kem trên bàn, ăn một miếng, thong thả nói, “Vô cùng biến thái!”

Trước một căn hộ ở khu tập thể Tây Thức Hoa Viên của thành phố S, không ít người tụ tập bên ngoài vòng bảo vệ của cảnh sát. Bởi vì bên cạnh khu Tây Thức Hoa Viên là một trường nữ sinh cao đẳng, giờ đang là giờ nghỉ trưa, rất nhiều nữ sinh tò mò đứng ngoài khu vực chăng dây nhìn ngó.

Xe cảnh sát dừng lại bên đường, Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu, cùng với toàn thể SCI xuống xe, nâng sợi dây đi vào tiểu khu, chợt nghe các nữ sinh bên ngoài gào thét chói tai: “Nha… Mấy anh cảnh sát kia đẹp trai quá!”

Tiếng thét cao vút của các cô nhanh chóng bị chặn lại ngoài cửa. Hiện trường hung án ở phòng 12 tầng 17 của khu nhà, mọi người vừa ra khỏi thang máy, một mùi vị tanh tưởi nồng nặc xộc đến, làm tất cả đau đầu chóng mặt.

“Người chết bao nhiêu ngày vậy, sao lại thối tới mức đó?!” Triệu Hổ là người đầu tiên ra khỏi thang máy, cau mày nói, nhìn thấy Công Tôn một tay cầm hòm dụng cụ pháp y, đứng một bên hút thuốc, có mấy viên cảnh sát trẻ đứng ở xa xa nôn thốc nôn tháo.

“Không phải anh không hút thuốc lá sao?” Bạch Ngọc Đường nhìn Công Tôn.

Nhả ra một vòng khói, Công Tôn đẩy kính mắt, lãnh đạm nói, “Đừng nôn.”

Triển Chiêu giật mình hỏi lại: “Nghiêm trọng như vậy sao?”

Công Tôn đưa tay nhẹ nhàng đẩy cánh cửa khép hờ, quay đầu hỏi lại Triển Chiêu, “Cậu tới phân tích một chút, tên hung thủ kia có bệnh tâm lý gì mà đem thi thể biến thành như thế này?”

Mọi người quay mặt nhìn lại, chỉ thấy phía sau cánh cửa vừa mở ra, trên mảng máu khô đóng cứng trên sàn nhà, những mảnh tay chân, thân thể bị cắt nát của ba cỗ thi thể được sắp xếp thành hình, nhìn qua có thể nhận ra là mấy chữ cái tiếng Anh — ‘I LOVE YOU’!

Nhìn chằm chằm hình ảnh quỷ dị trước mặt, sửng sốt ngây ra một lúc thật lâu, Triển Chiêu cuối cùng cũng không nhịn được mắng một câu: “Biến thái!”

+++++

.(1

(1)  Rambo: Một nhân vật trong seri phim cùng tên. Nhân vật này có cơ thể rất cường tráng, cơ bắp cuồn cuộn =.=

(2) Jack the Ripper: Một số báo chí VN đặt tên cho kẻ này là ‘Jack đồ tể’. Đây là một kẻ sát nhân liên hoàn tại Anh vào những năm cuối thế kỷ 19. Nạn nhân của hắn đều là phụ nữ. Kẻ sát nhân này vẫn chưa được xác nhận là ai.

*Med note:

Chúng mình đã quay lại :’] Xin lỗi vì để mọi người chờ lâu ;’]

Tuần sau sẽ có bất ngờ nho nhỏ, mọi người hãy chờ đón nhé ~^o^~

Single Post Navigation

40 thoughts on “[SCI] Vụ án thứ sáu – Chương 1

  1. beedance07 on said:

    TEM!!!!!!!!!!!! Tem Tem!!!! Tuy có hơi bỉ nhưng vẫn tem

  2. Tem *gật đầu đánh rụp*

    Chúc mừng án mới *tung hoa*

    ~~
    Tem hụt rồi =]]

  3. Ageha on said:

    I LOVE YOU GUYS!!!! XDDD

  4. he he, vụ án mới vụ án mới *tung bông* chờ lâu ngày rùi a.
    tk nhóm á :-*

  5. khanh3004 on said:

    ths các nàng đã quay trở lại, ta chờ truyện thật lâu, nhưng cũng đã có chương mới, ths các nàng …. màn mở đầu dễ thương thật… 2 bạn Miêu và chuột bao giờ cũng chói loá hết a~

  6. coman1 on said:

    mung cac nang quay lai a
    p/s: bat ngo gi vay.qua a?

  7. *ngo qua ngo lai* chua ai lay phong bi , ta lay a ~
    Lan dau thay Cong Ton my nhan hut thuoc nga , den Mieu con bao bien thai thi het noi noi roi =.=
    Sao co the xep thi the thanh chu I LOVE YOU chu ??? benh hoan !!!!
    Chao mung cac nang tro lai ! Ta da moc hon tram cay nam roi ^^

  8. Trảm Phong nguyên soái on said:

    YEAHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHHH!
    Chúc mừng các thiếu nữ đã trở lại

  9. Trảm Phong nguyên soái on said:

    Công Tôn nhàn rỗi, nhàn cư vi bất thiện, nhàn tới mức ngồi ngay trong phòng pháp y xem phim kinh dị… Phòng pháp y từ trước tới nay vốn đã là cấm địa, nay lại truyền ra tiếng quỷ khóc sói tru, đệm thêm mấy tiếng cười âm lãnh truyền ra, đừng nói không ai dám tới thăm dò, ngay cả một con ruồi cũng chẳng dám bay qua cửa phòng pháp y.
    –> ha ha, đúng là Công Tôn của ta, không làm trò quỷ dị không chịu được.

  10. Hạc Đỉnh Hồng on said:

    Yêu quá yêu quá ^^~

  11. ta yêu các nàng vô cùng ~ hớn anh Công Tôn quá đi
    tò mò quá ~ bất ngờ gì zợ :))

  12. Tử Dương Viện on said:

    có Sách mỹ nhân mà k có Đường đại ca biến thái T.T
    *tung bông* các nàng đã về ùi :X

  13. Chương mới a~~ \\≧▽≦//
    Mình chỉ muốn đính chính một tí thôi, “Jack the Ripper” gây án vào những năm cuối thế kỉ 19 chứ nhỉ?!!

  14. cooool Mỹ Nam trở lại rồi!!! các nàng đã về rồi *tung bông* *tung bông*
    Đúng là biến thái mà!! Giò mà đi tưởng tượng ba cái phim tình củm(1 “gừng” bông hồng đo đỏ) hợp vs cái này(1 đống tay chân đo đỏ máu) thì móa ơi ghê quớ!!!
    thx các nàng!!
    p/s: Bạch đại ca của ta đâu rồi??? chừng nào mới xuất hiện đây??

  15. “Thành phố S, đường 19, ngõ 6, tiểu khu Tây Thức Hoa Viên.” Lư Phương nhìn địa chỉ ghi trong bản ghi chép trên văn kiện, chậm rãi nói, “Phân thây.”

    “Khụ khụ…” Triệu Hổ nghẹn nửa viên kem trong họng, lạnh tới mức ho khan.

    “Phân thây?!” Bạch Ngọc Đường nhíu mày.
    -> là “phanh thây” chứ nàng =))
    chào mừng các nàng đã trở lại (và biến thái hơn xưa) =”>

    • Cá nhân ta thấy dùng từ “phân” hợp với bối cảnh hơn từ “phanh”. “phanh thây” thì ta nghĩ đến chém/mổ banh ra tại chỗ, nhưng ở đây hung thủ cắt và phân chia tứ chi nạn nhân để ghép thành chữ I LOVE YOU.

    • beedance07 on said:

      Phân thây ở đây là “phân” trong “phân chia”, nó có quy tắc, có tính toán một cách tỉ mỉ chứ không theo kiểu bất quy tắc như “xé xác phanh thây”. Đợi đến chương sau thì nàng sẽ hiểu rõ vì sao bọn ta lại chọn là “phân thây” ^ ^

  16. các nàng trở lại rồi *tung bông*

  17. phonglinh on said:

    cám ơn các nàng đã edit bộ truyện này nha :”>~

  18. Chào mừng các tỷ trở lại.

    Tung hoa mừng quyển 6 khởi động ^^

  19. Chào mừng sự biến thái đã quay về *tung bông , tung hoa* =))))

    Chương này ta công nhận một từ “biến thái” . Èo , đừng chém , ta không nói cái tên giất người kia đâu , ta thấy cả SCI nhàn rỗi đến mọc nấm cũng biến thái mất rồi =)) , cái gì mà nhàn rỗi không việc làm , đến lúc có án thì “thà không có án còn hơn”

    Nhưng thật ra chương này đã biến thái từ câu nói đầu tiên của Nhã tỉ rồi =)))

    Chúc mừng cho sự biến thái đã trở lại và lợi hại hơn xưa nào =))))

    Chào mừng bộ 3 biến thái cũng đã trở lại =)))))))

    *ôm ôm* ta iu các nàng hí hí , moahhhhhhh moahhhhhhhh moahhhhhhhhhhhhh hí hí hí *mình cũng biến thái rồi* *cười duyên dáng* =))

  20. ôi, má ơi, hung thủ đúng nghĩa biến thái luôn. ta ngồi tưởng tượng cái cảnh tay chân thân thể bị cắt nát ra rồi xếp thành chữ I love you…… ly nước mía kế bên bị quăng luôn, không dám uống nữa. Đi theo các anh bao nhiêu lâu rồi mà vẫn chưa luyện được thần kinh thép.

  21. Aki_chan on said:

    Biến thái, quá biến thái….*làm mặt ngầu*
    chưa bao giờ thấy 3 chữ I LOVE YOU lại biến thái zà buồn nôn như dzầy…
    Nhã tỷ đáng ghét, lỡ sau này (bị) người khác tỏ tình thì sao chớ!!?? *giȧ vờ thẹn thùng*
    lần nào đọc SCI cũng lựa nửa đêm tối trời mà đọc, đúng là mình càng lúc càng giống Công Tôn mỹ nhơn a, nhàn cư vi bất thiện a, *cười híp mắt*…
    ps mai thi mà tớ lén lên cm đó nha, rất chi là khó khăn zất zȧ, dù zậy vì sự nghiệp fangơ mình chẳng nȧn lòng…

    • beedance07 on said:

      Có người từng com cho ta là “P.s. I LOVE YOU”, ta đọc xong, tuy rất cảm động nhưng cũng rợn da gà khi nhớ tới cái này :)))

  22. Vy on said:

    Mấy nàng ơi, chỗ công tôn bảo đừng nôn thì để là chống nôn nghe hợp lý hơn nha😕

    • À không phải, Công Tôn đang nói với hội Ngọc Đường và Tiểu Chiêu là “có nhìn thấy thì đừng nôn” đó~

  23. Chun hâm on said:

    thằng hung thủ đúng là BIẾN THÁI thật. Oa~

  24. Chen on said:

    Chào mừng các nàng đã trở lại >:dmỗi lần đọc chi tiết này thấy cảm ơn đại bạch vì đã xuất hiện bên công tôn nhờ vậy khi đêm xuống có người sẽ ôm công tôn giúp anh quên đi phần nào những ám ảnh đáng sợ về nghề của mình😡

    • axxxx wp sao thế này mất 1 phần com à T^, ta com lại nha😀
      Chào mừng các nàng đã trở lại>:D mỗi lần đọc chi tiết này thấy cảm ơn Đại Bạch vì đã xuất hiện bên Công Tôn nhờ vậy khi đêm xuống có người sẽ ôm anh giúp anh quên đi phần nào những ám ảnh đáng sợ về nghề của mình ♥♥♥♥♥

  25. tuyethoacac on said:

    TRỜII ! thế gian còn có kẻ giết người biến thái kinh khủng như jay chứ ! may mà chỉ có trong truyện của nhĩ nhã thui !

  26. cái này không gọi là biến thái là phải gọi là bịnh hoạn =.=

  27. yeuyunho~~~ on said:

    Oi ghe qua!
    Lam on co ai cho muon cai boc nylon hoac la cai chau cho em oi dum. Gom qua!!
    Mot so con nguoi so voi ac quy con gom hon nua!😦

  28. mong đợi đã lâu…nhưng….biến thái thât!
    dạo này đang sập mấy cái hố vừa to vừa sâu..của chị NHÃ cả..chị là vua đào hố mà!

  29. hoa ban on said:

    sách của Miêu Miêu là bét- seller, ta thật ngạc nhiên. Tâm lý học vốn rất khó nuốt mà. không dành cho người bình thường đâu ^^

  30. Ôm cái nào…..

  31. lotusmai on said:

    yêu quá đi ^O^ đợi chờ mòn mỏi cuối cùng rồi cũng có kết quả …. ngày ma ta đây đc đọc trọn vẹn 1 tập hihih ^”^ iu các tác giả lém lém …tung hoa vì các nàng thân mến ^O^ “O”

  32. kuroroye on said:

    thế tức là hung thủ băm nhỏ nạn nhân rồi nặn thành chữ như em từng nặn bột bánh quy á!
    Trời mịa ơi em đang ăn thịt băm ~~~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: