S.C.I. mê án tập

Tập đoàn hủ nữ núp bóng những chàng cảnh sát đẹp trai!

[SCI] Vụ án thứ bảy – Chương 4

Hung Thủ VS. Hung Thủ

04 – Tụ tập

 Công Tôn bước hẳn vào trong, vừa qua cửa bất chợt bị hai cánh tay vươn ra ôm ngang eo.

Nhà hàng mới khai trương của Bạch Cẩm Đường mang tên Bách Tiên Cư, chuyên tổ chức những bữa tiệc lấy các món cá làm chủ đạo. Việc kinh doanh vô cùng phát đạt, bình thường phải đặt trước một tháng mới có chỗ, nhưng Bạch Cẩm Đường dù sao cũng là ông chủ, vậy nên một bàn thật lớn cũng có thể được chuẩn bị sẵn sàng ngay tức khắc.

Sau khi tan tầm, toàn bộ thành viên SCI nhanh chóng có mặt ở Bách Tiên Cư. Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu cùng Bạch Trì đi đón Triệu Trinh vẫn chưa đến. Đại Đinh Tiểu Đinh tiếp cả đoàn ở cửa; vừa gặp nhau, Tiểu Đinh đã ôm chầm lấy Dương Dương, cắn yêu một cái, ôm thằng bé chạy đi xem cá. Lồng hải sản ở Bách Tiên Cư rất rộng, nuôi dưỡng rất nhiều tôm, cá hiếm thấy và đa dạng. Tiểu Đinh bế Dương Dương đi hết đầu này đến đầu kia, Dương Dương vui sướng cười mãi không dứt.

Mọi người bắt đầu ngồi vào bàn, Công Tôn liếc qua một lượt, không thấy Bạch Cẩm Đường liền hỏi Đại Đinh, “Đâu rồi?”

Đại Đinh chỉ về phòng nghỉ không xa, “Anh ấy đang gọi điện.”

Công Tôn gật đầu, đi về phía phòng nghỉ.

Cánh cửa phòng khép hờ, Công Tôn đẩy nhẹ ra, bên trong không có ai.

Đi WC sao? Công Tôn bước hẳn vào trong, vừa qua cửa bất chợt bị hai cánh tay vươn ra ôm ngang eo.

“A…” Công Tôn giật mình kêu lên, Bạch Cẩm Đường trốn sau cửa tập kích anh.

“Anh bao nhiêu tuổi rồi?” Công Tôn bị dọa, bực bội giãy giụa, nhưng một lần nữa lại bị Bạch Cẩm Đường ấn lên tường mà hôn.

Bạch Cẩm Đường lần tay vào áo Công Tôn, đến bên hông thì mò thấy cái gì đó tròn tròn cứng cứng trong túi quần anh. Bạch Cẩm Đường cười, cắn nhẹ vào vành tai Công Tôn, “Vật gì đây?”

Công Tôn chụp tay ai đó lại, lấy hai chiếc móc chìa khóa trong túi ra, đưa chiếc móc con cún cho Bạch Cẩm Đường, “Quà Dương Dương cho, thằng bé bảo trông giống anh.”

Không ngoài dự liệu của Công Tôn, khóe môi Bạch Cẩm Đường giật giật.

“Dương Dương có lòng, anh phải đeo vào đấy.” Công Tôn vội bổ sung.

“Không… cần chứ?” Ai đó đau khổ.

Công Tôn lấy chiếc móc con cáo nhỏ ra, “Cái này của tôi.”

Bạch Cẩm Đường nhìn chằm chằm chú cáo con, cười, “Tôi thích của em hơn.” Dứt lời liền nắm lấy tay Công Tôn, đổi xong móc chìa khóa thì tiện thể tiếp tục ôm hôn người ta.

Khoảnh khắc thân mật đã đủ, hai người ra khỏi phòng nghỉ, dọc hành lang gặp Tiểu Đinh cùng Dương Dương. Dương Dương trông thấy Bạch Cẩm Đường vẫn hơi căng thẳng, có lẽ tại phong thái đại ca trên người Bạch Cẩm Đường quá mãnh liệt. Cậu nhỏ ngoan ngoãn, “Con chào chú Bạch ạ.”

Bạch Cẩm Đường gật đầu, xoa đầu Dương Dương, “Ngoan lắm.”

Tiểu Đinh rùng mình, thầm nghĩ… Tâm trạng đại ca siêu tốt.

Mọi người ngồi vào bàn phải được một lát Bạch Ngọc Đường, Triển Chiêu, Bạch Trì cùng Triệu Trinh và Lisbon mới tới nơi. Hiện tại là giờ ăn tối, lầu một của nhà hàng cũng đã đầy bàn. Một dàn trai đẹp cực kỳ bắt mắt, Lisbon theo sau oai phong lầm lẫm – tuy có hơi uể oải, nhưng vẫn khiến cả thiên hạ phải liếc mắt tới. Nói một cách dễ hiểu hơn: rất gây chú ý.

Đã nghe đồn từ trước, vị khách diện bộ đồ trắng chính là em trai của Bạch Cẩm Đường, bồi bàn vội vàng dẫn họ tới chỗ ngồi.

Vào bàn tiệc, người đầu tiên được hỏi thăm chính là Triệu Trinh. Trông anh đã khỏe hẳn rồi, tươi tỉnh vui vẻ nói cười như xưa, ai nấy đều yên tâm. Dương Dương lâu rồi không gặp Lisbon, liền lao tới ôm nó cọ tới cọ lui, còn đeo lên cổ Lisbon chiếc móc hình sư tử con. Lisbon được ôm, y như mèo mà rên ư ử.

Cả bàn ăn ai cũng là người quen, đặt mông xuống liền bắt đầu trò chuyện, bồi bàn nhanh chóng bưng thức ăn lên. Lần nay Bạch Cẩm Đường đã mời được một vị đầu bếp cực kỳ nổi tiếng về các món cá, tuy còn trẻ nhưng đã được mệnh danh “Ngư thần”. Một con cá Bahaba dài hơn một mét bị cắt khúc, số thịt cá ấy được chế biến thành nhiều món chủ đạo, thêm các món phụ, bàn tiệc thực sự thật tuyệt vời. Tất đều trầm trồ khen ngợi, đặc biệt là Triển Chiêu – mỹ mãn thiếu điều vừa ăn vừa kêu “meo meo”.

Bữa ăn kéo dài đến tầm hơn mười giờ, mọi người mới thỏa mãn giải tán. Bởi vì có uống rượu nên chẳng ai cầm lái được, Bạch Cẩm Đường phải gọi phục vụ lái xe về, nhiều người chọn đi bộ cho tiêu thực.

Dương Dương tựa trên vai Lạc Thiên say ngủ, Lạc Thiên gọi taxi về trước, Mã Hán và Triệu Hổ đi cùng anh.

Bạch Trì cùng Triệu Trinh đưa Lisbon loạng choạng bước đi, Triệu Trinh nhìn Lisbon được thỏa mãn no nê, liền cười: “Đại ca Bạch gia tốt bụng quá.”

“Ừ.” Bạch Trì gật đầu, “Anh có sao không? Có mệt không? Hay gọi xe nhé?”

Triệu Trinh cười: “Tài xế nào chịu chở Lisbon?” Vừa nói vừa cầm lấy tay Bạch Trì.

Trời đã tối muộn, nhưng trên phố vẫn có người qua lại, vốn dĩ mang một con sư tử đi dạo đã đủ làm người ta để mắt tới, lại còn là hai thằng con trai nắm tay đi nghênh ngang…

Bạch Trì bắt gặp ánh mắt khác thường của người đi đường, muốn rút tay lại, nhưng bàn tay đã bị Triệu Trinh nắm thật chặt. Thấy Bạch Trì ra sức rút tay về, Triệu Trinh bèn nói: “Dắt tay mà cũng không cho nữa sao?”

“Nhiều người…” Bạch Trì lí nhí.

“Nhiều người thì sao?” Triệu Trinh trợn mắt, “Chúng ta yêu nhau đâu phạm pháp.”

Gương mặt Bạch Trì thoáng hồng lên, “Nhưng… Cũng đâu cần để cả thế giới biết?”

“Anh muốn để cả thế giới biết.” Triệu Trinh nhướn mi. Thấy sắc mặt anh có vẻ cũng hồng lên, Bạch Trì thầm nhủ… Có phải say rồi không?

Đang nghĩ, đột nhiên Triệu Trinh kéo cậu lại vào lòng, cả người Bạch Trì cứng đờ, không dám phản ứng. Triệu Trinh cúi đầu, nhẹ nhàng nâng cằm cậu và đặt nụ hôn.

Cuối con đường, có hai người bối rối đứng dưới ánh đèn… Triệu Trinh nương theo thứ cảm giác ngà ngà ấy hôn Bạch Trì. Tiểu Bạch Trì đương nhiên biết thừa Triệu Trinh đâu say. Cậu quan tâm tới sức khỏe của anh mà, cho nên chỉ cho anh uống có mấy chén… Cảm nhận được sự kiên nhẫn của anh, và cả sự thăm dò, Bạch Trì không nỡ đẩy Triệu Trinh. Cậu tự an ủi, Triệu Trinh đang bị thương, nghe theo anh ấy một chút mà bờ môi hé mở… Nhận được sự cổ vũ, ai đó liền ôm siết lấy Bạch Trì, nụ hôn càng thêm sâu lắng…

Tỉnh tỉnh mê mê, Bạch Trì chỉ có thể phó mặc theo Triệu Trinh, ôm lấy cổ anh và hôn… Mê đắm cạn không khí.

Lisbon ngồi bên cạnh, hai cậu chủ vẫn mải hôn nhau, nó đành nằm xuống nghỉ ngơi chốc lát. Thịt bò… ngon quá.

Tiểu Đinh uống say, kéo Đại Đinh lại muốn ôm một cái. Đại Đinh bất đắc dĩ, kéo em trai say khướt lên lưng đi về. Đại ca của họ thật thiếu nghĩa khí, đánh lẻ với Công Tôn. Dù sao cũng tiện đường, Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu đang chậm rãi dạo bước, Đại Đinh cõng Tiểu Đinh đang chửi mình theo sau.

~

Đã lâu lắm rồi Bạch Cẩm Đường không tản bộ. Áo vest vắt lên tay, nút cổ sơ mi để mở, anh dắt tay Công Tôn. Hè phố đông người, bên kia thành phố, ánh đèn khu thương mại vẫn thật rực rỡ.

Đột nhiên Công Tôn hỏi, “Làm ăn tốt chứ?”

Bạch Cẩm Đường hơi ngạc nhiên, cười hỏi lại, “Em chưa từng quan tâm tới chuyện tôi đang làm.”

Công Tôn nhíu mày, “Tiện thì hỏi thôi.”

“Rất suôn sẻ.” Bạch Cẩm Đường kéo tay Công Tôn lên, hôn lên mu bàn tay ấy.

Một lọn tóc xõa xuống trước trán Bạch Cẩm Đường, làm cho Công Tôn cảm thấy như vậy trông cũng không tệ chút nào, bình thường Bạch Cẩm Đường mang vẻ nghiêm nghị hơn nhiều. Nghĩ vậy, đột nhiên anh giơ tay lên, vò đầu Bạch Cẩm Đường.

Bạch Cẩm Đường thoáng vô lực nhìn Công Tôn. Đêm nay, anh ấy giống như một đứa trẻ… Lúc thì làm yêu tinh máu lạnh, đôi lúc khác lại đặc biệt nhiệt huyết, tóm lại là khiến người ta khó có thể nắm bắt.

“Gần đây rất nhiều tạp chí đăng bài về câu chuyện lập nghiệp của anh.” Công Tôn cười, nhìn Bạch Cẩm Đường, “Rất nhiều chuyện đặc sắc.”

“Thế ư?” Bạch Cẩm Đường tò mò, “Như thế nào?”

“Viết là gia cảnh của anh không đơn giản, sinh ra trong giới xã hội đen, dựa vào việc buôn vũ khí làm giàu…” Công Tôn đếm ngón tay, “Nói chung là đủ kiểu tin đồn.”

Bạch Cẩm Đường cười, lắc đầu, “Vớ vẩn.”

“Vậy năm đó anh lập nghiệp thế nào?” Công Tôn hiếu kỳ.

Bạch Cẩm Đường niết nhẹ lấy cằm Công Tôn, “Em hứng thú với quá khứ của tôi?”

Công Tôn lại chớp chớp hàng mi, “Không nói thì thôi.”

“Dựa vào sạp buôn.” Bạch Cẩm Đường không nhanh không chậm trả lời.

“Hả?” Công Tôn chưa hiểu.

“Ngày ấy tôi bán khoai tây chiên ngoài sân vận động San Siro ở Milan lập nghiệp.” Bạch Cẩm Đường nửa đùa nữa thật kể, “Song sinh ngày đó theo tôi lăn lộn, chiếc xe chở được mua bởi tiền công của cả ba kiếm được.”

Công Tôn dở cười dở mếu, “Chẳng hoành tráng gì nhỉ?”

“Lúc đó chỉ là kiếm sống qua ngày mà thôi.” Bạch Cẩm Đường không lấy làm quan trọng, nhún vai, “Tôi không muốn dùng tiền ông già cho.”

“Thật á?”

Bạch Cẩm Đường gật đầu, “Lừa em làm gì. À mà tuần tới em rảnh không?”

“Ưm…” Công Tôn nghĩ nghĩ, lại hỏi, “Đi xa hay đi gần?”

Bạch Cẩm Đường đáp, “Xa, tốt nhất nên nghỉ một tuần.”

“Lâu vậy? Gần đây mới có vụ án, khả năng tôi không đi được đâu.”

“Vậy đợi đến lúc vụ án kết thúc đi.” Bạch Cẩm Đường nói, “Đến lúc đó tôi sẽ gọi điện xin cục trưởng Bao cho em nghỉ hẳn một tuần.”

“Đi đâu?”

“Chúng ta tới Đan Mạch.”

Công Tôn chưa hiểu, “Đến Đan Mạch làm gì?”

Bạch Cẩm Đường xoay hẳn sang nhìn Công Tôn, “Trong túi áo em có gì đó.”

Công Tôn thò tay vào túi, lấy ra một chiếc nhẫn, mặt kim cương có độ lớn hơi bất thường nhưng vẫn không làm mất thẩm mỹ. Công Tôn ngẩng lên nhìn Bạch Cẩm Đường, “Chiêu này xưa rồi…”

Bạch Cẩm Đường cười, “Thì tôi cũng còn trẻ nữa đâu.” Chậm rãi đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của Công Tôn, “Nếu đã không còn trẻ… Chúng ta kết hôn đi.”

Công Tôn sững sờ.

Bạch Cẩm Đường hôn nhẹ lên má anh, “Anh đã tra cứu rồi, thủ tục của Đan Mạch là đơn giản nhất, mà quyền lợi của cặp vợ chồng đồng giới và khác giới là như nhau, đều là sự lựa chọn tốt nhất.”

Thấy Công Tôn hé miệng định nói gì, Bạch Cẩm Đường lắc đầu, nâng cằm anh, “Nếu em cự tuyệt, anh sẽ gọi song sinh bắt cóc em đem đi.” Dứt lời liền bá đạo hôn anh.

Công Tôn thầm thở dài, “Tôi việc gì phải cự tuyệt?”

~

Dọc đường, Tiểu Đinh say bét nhè, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường rất thông cảm nhìn Đại Đinh khệ nệ cõng cậu em trên lưng.

Lúc đầu, Bạch Ngọc Đường còn thấy bực mình, hai anh em kia, dám phá hoại thế giới dành cho hai người của tôi và Miêu Nhi à! Nhưng bây giờ anh lại cảm thấy có chuyện gì đó không ổn. Tiểu Đinh lè nhè kêu ca, “Xì, cái đồ xấu xa, khốn nạn, không thèm!” Vừa nói vừa đấm Đại Đinh, tay đánh chân đá…

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường liếc nhau, nhạy bén nắm bắt — Thị phi thị phi!

Đại Đinh bị đánh bị mắng nhưng không hề phản kháng, còn: “Đúng đúng, anh khốn nạn, em nói rất đúng…”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lại liếc nhau — Đại Đinh đã làm chuyện gì có lỗi với Tiểu Đinh?

“Anh… có mắt như mù, đi tán tỉnh con hồ ly ấy.” Tiểu Đinh oán niệm, “Thấy sắc quên em trai, đồ vô nhân tính!”

Đại Đinh bất đắc dĩ, “Anh đâu có đâu, đã bảo em hiểu lầm mà.” Trong chớp mắt xoay sang đã thấy lỗ tai của cả bạn mèo lẫn bạn chuột đều dựng ngược lên, Đại Đinh không còn lời nào để nói, “Mấy cậu đừng có nghe nó đặt điều, tôi đây chẳng làm gì hết.”

Bạch Ngọc Đường buột miệng hỏi, “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

“Đối tác của bận làm ăn trước muốn giới thiệu em gái cho tôi.” Đại Đinh khổ sở kể, “Bởi vì không thể đắc tội lão khách hàng đó nên tôi đành phải tùy cơ ứng biến, thế là thằng nhãi này trở mặt.”

Triển Chiêu nhíu mày, nhìn Bạch Ngọc Đường — Tiểu Đinh ‘iu’ Đại Đinh?

Khóe miệng Bạch Ngọc Đường giật lên — Tôi nghĩ hai anh em nhà này ‘iu’ nhau.

Triển Chiêu hoài nghi — Thế, quan hệ của họ rốt cục là gì?

Bạch Ngọc Đường nhún vai — Còn gì được nữa? ‘Iu’ nhau quá cắn nhau đau.

~

Vất vả một hồi mới đuổi được cặp song sinh về nhà, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng mệt lả.

“Mệt quá, sớm biết thế này thì ngồi xe về.” Triển Chiêu đấm đấm chân.

“Đau chân à?” Bạch Ngọc Đường nhíu mày, “Vết thương lần trước hình như bình thường đâu đau?”

“Ừ.” Triển Chiêu gật đầu, “Thỉnh thoảng thôi.”

“Anh hai bảo có quen một bác sĩ Đông y. Lẫn sau đi khám nhé. Bị súng bắn, vết thương tưởng nhỏ mà không nhỏ đâu.”

Hai người đi vào tòa nhà, chờ thang máy mở cửa, Bạch Ngọc Đường lại gần hôn Triển Chiêu một cái, “Miêu Nhi, tối nay làm nha!”

Triển Chiêu uể oải nhìn Bạch Ngọc Đường, “Tôi buồn ngủ.”

“Không sao.” Bạch Ngọc Đường cười, “Cậu ngủ cứ ngủ, tôi làm cứ làm, cậu sẽ có cảm giác.”

“Chuột chết!” Con chuột ăn đánh.

Cửa thang máy mở ra, Bạch Ngọc Đường đã muốn kéo Triển Chiêu đi vào, vừa đi về nhà vừa hôn nhau… Nhưng mới ôm được con mèo vào thang máy thì điện thoại lại vang lên.

Hai người trao đổi ánh mắt. Làm cảnh sát, sợ nhất là điện thoại gọi đêm, bởi nếu không phải chuyện lớn thì chẳng ai có ý định làm phiền.

“Là cục trưởng Bao.” Bạch Ngọc Đường lôi di động ra, lại nhíu mày.

“Giờ này còn gọi?” Triển Chiêu nhìn đồng hồ đeo tay, “Không phải xảy ra đại sự chứ?”

Bạch Ngọc Đường tiếp máy, “Cục trưởng Bao… Được ạ.”

“Thế nào?”

“Cục trưởng Bảo bảo chúng ta tới bệnh viện.” Bạch Ngọc Đường dập máy, lại kéo Triển Chiêu ra khỏi tòa nhà, bất đắc dĩ than thở, “‘Xuân tiêu nhất khắc trị thiên kim’… Cậu nói xem, cú điện thoại này của cục trưởng cướp của chúng ta bao nhiêu vàng rồi?” Vẫy tay gọi taxi.

“Còn đùa được… Đến bệnh viện làm gì?” Triển Chiêu bị nhét vào taxi, vẫn chưa hiểu.

Bạch Ngọc Đường lắc đầu, sắc mặt nghiêm túc, “Chú ấy không nói.”

“Tức là… Chuyện này không thể nói qua điện thoại?” Triển Chiêu cũng bắt đầu lo lắng.

Xe chạy như bay tới bệnh viện, vừa bước qua cổng, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau — Rất nhiều cảnh sát ở đây.

“Đội trưởng.” Mãi mới thấy Ngải Hổ chạy tới.

“Chuyện gì xảy ra vậy?” Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu đồng thanh.

“Bọn em cũng mới nhận được điện báo, vừa có một cuộc đấu súng xảy ra tại khách sạn mà đoàn đại biểu bộ đội cảnh sát hình sự quốc tế ở.” Ngải Hổ vừa dẫn cả hai đến phòng giải phẫu vừa nói, “Sự việc lần này rất nghiêm trọng.”

“Đấu súng với phe nào?” Hai chân mày của Bạch Ngọc Đường nhíu chặt, “Họ không phải chính là… đội chống khủng bố sao?”

Ngải Hổ gật đầu, “Tổng cộng có bảy người, năm người chết, một người trọng thương, một người bị thương nhẹ.”

“Ben đâu? Thế nào?” Triển Chiêu hỏi.

“Người bị thương nhẹ chính là anh ta.” Ngải Hổ đáp, “Cục trưởng Bao vẫn ở bên trong, mặt đen hơn đáy nồi rồi!”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lại nhìn nhau, thầm nhủ — Không đen được sao? Đây là vấn đề tầm cỡ quốc tế!

 

* Lảm nhảm của bạn Lu:

Gần đây ta hơi bị phởn, nghi ngờ là do lượng bài tập quá nhiều khiến trí não bị chập cheng, thèm muốn sự lỡn mợn lâng lâng điên cuồng. Vậy nên, đoạn Trinh-Trì trên là đoạn mờ ta thấy vô cùng thỏa mãn. Lúc đó, máu lãng mạn nó xông lên tận não, truyền xuống mười ngón tay, thậm chí còn ứ nhìn QT mà cứ gõ gõ =))) Đến độ mà 2 nàng Med – Bi hoang mang không hiểu đoạn đó nó từ đâu mà có =))))) Ờm, vì e các hủ quá choáng nên ta ghi chú phát xuống đây… :”>

Ngoài ra, quá trình edit cũng lắm chuyện đáng nhớ, chẳng hạn như chuyện cái câu “thị phi thị phi” trên vốn dị bợn lu chuyển dịch “bát quái” thành “tám tám tám”; sau đó bàng hoàng phát hiện 888 theo ngôn ngữ @Tung Của nghĩa là… H H H :”> Hoặc là chuyện bợn Lu cho anh em nhà Đinh… loạn luân luôn @@ May mà 2 beta kìm hãm và đập vào mặt lời Nhã: hai anh em nhà đó là tình cảm gia đình đơn thuần à nha😀

Tiếp đó là vớ được mối nhân duyên Bi – Med về cái nhẫn của Bạch đại ca :”>

***Bonus*** Bộ sưu tập nhẫn cưới cho Cẩm Đường và Công Tôn *Cướp giật từ bài đóng góp hảo tâm của Med iu dấu*:

Rồi, nhẫn cưới. Đây là ý kiến của Med, theo dòng thời gian nghiền ngẫm SCI

1. Khi nghĩ đến nhẫn đôi của NAM, Med nghĩ tới Cartier. Ngoài lý do nó cực nhã, đẹp (và nổi tiếng) ra, thì còn một lý do nho-nhỏ-mà-ai-đã-biết-thì-đều-biết-là-cái-gì-đấy. Ngoài ra nữa, nhẫn đôi có-thể-dành-cho-cả-nam-và-nữ của Cartier rất là liêu nhân~

*Bee: Đúng là rất liêu nhân a~ Cám ơn nàng nhé :”> nhờ Med mà bọn ta được một dịp “mãn nhãn nhĩ phúc”, được mở mang tầm mắt :”>

*Lu bon chen: *gật lia lịa*

2. Bất quá, đó là serie LOVE. Nhã, nhưng độ hoành tráng không đúng với tầm vóc, hay đúng hơn là cái đầu, cái tâm lý thích chơi hàng khủng bố của anh Cẩm Đường, và hơi cứng so với sự thanh mảnh của Công Tôn.

 

*Lu: Ta thích đôi nhẫn này vì sự đơn giản cụa nó :X Dưng đúng theo Med á, thì nó không hợp thật :))

3. Có những em nhẫn to, đẹp, cực hợp với tính cách anh Bạch, như em này. Nhưng mà… quá cứng và đơn điệu với tính cách của mỹ nhân.

*Lu: Hự! Cái mặt dã man @@

4. Ứng cử viên hàng đầu của bạn Med là serie Trinity de Cartier. Cực mảnh, cực nhã, cực độc đáo. Bất quá, bạn Med đã quên mất tâm lý thích hàng khủng của anh Bạch. Cái serie này ấy mà, kiểu dáng đệp, dưng mà hông to~

*Bee: Đúng là hông đủ to :”>

5. Đẹp, QUÁI, nhã, và khá to, là series Panthère de Cartier. Vâng, báo, hợp với cả hai người~

*Bee: Í, ta thích cái này a, nhì cực quái mà cực độc ;;)

*Lu: Đổi thành mặt sapphire thì chị Lu sẽ tiết kiệm tiền vì cưng :X Tuy nhiên ngọc lục bảo là đá may mắn của mềnh… Có nên tiết kiệm hơm? *chả liên quan*

6. Dưng, trong truyện tả là Kim Cương. Lúc đầu bạn Med đọc qt, không đọc kỹ, tưởng là nó chỉ to và nạm kim cương, kiểu dáng đẹp. Chậc, bạn nghĩ tới cái này. Lại còn thể hiện tình yêu rất rõ nữa.

*Bee: Cái này thì đúng là tim bay tá lả rồi =)))))

7. Vấn đề là, nó là một hạt kim cương. Vầng, một hột xoàn to oạch. Thế là, bạn tìm ra hai cái, có khả năng làm ứng cử viên nhất~~

a. Lựa chọn bằng lý trí và logic, là em này, có vẻ đúng với miêu tả nhất, một viên kim cương to chiếm cả cái nhẫn, vẫn trang nhã, hợp với những ngón tay thanh mảnh chuyên làm những việc *khụ* tao nhã *khụ* của Công Tôn.

*Bee: Công việc tao nhã quá còn gì =)))))))

*Lu: Nhưng nhỡ mà cái hột nó rớt…

b. Lựa chọn bằng trái tim và đầu óc hủ, là cái này. Chậc, vẫn là viên kim cương to nha~ Tuy rằng đường nét hơi bị nữ tính, với lại viên kim cương nó bị chìm hơn một chút vì đám hoa văn, dưng mà…. Nhìn kiểu dáng viên kim cương đó xem~~

 

Và quan trọng nhất, nhìn cái tên đó xem :’) Hợp với anh Bạch mà, đúng không??

*Bee: Cái tên đúng là rất hợp :”> cơ mà đường nét có chút “nhu” quá, bất quá thì ta rất thích ^ ^

*Lu: *bật ngón cái*

Cám ơn Med nhiều lắm lắm. Đề nghị bà con cho Med một tràng pháo tay vì bộ sưu tập nhẫn cực đỉnh này nào!

*Clap clap clap*😀😀😀

Single Post Navigation

22 thoughts on “[SCI] Vụ án thứ bảy – Chương 4

  1. skyofwinter on said:

    tem nha ~
    lần đầu lấy được tem SCI ^^
    mà nhìn mấy bộ nhẫn nhớ tới cặp nhẫn của pama YunJae nhà em ♥
    hazzz….oaoaoa, khi nào pama ms được đường hoàng trước bàn dân thiên hạ như xưa đây :((

  2. Nhi on said:

    chương mới *tung bông*
    cặp song sinh k có tình củm “đen tối” gì uổng wá,t thik huynh đệ văn a~~

  3. theo ta thì cái 6 hợp vs Bạch đại ca còn cái 7 thì Công Tôn đi…. mà nói chung toàn nhẫn “chất” *nhỏ nước miếng* *ôi cái thân nghèo!*
    chờ mong chap típ lớm! thanks các nàng nhều! mấy nàng vất vả rồi!!!(nhớ giữ sức khỏe nghen)

  4. a lạc on said:

    huynh đệ huynh đệ huynh đệ *chạy vòng vòng* Đại Đinh nhất định là một ôn nhu công *lăn lộn* aaaaaaaaaa…. bấn qá bấn qá
    Ths mấy ad chương này hint nhìu qá, đã con mắt qá ><

  5. Coi hình nhẫn cưới mà miệng cứ cười ngoác cả ra =)))) Ta thì thấy cái nhẫn kế cuối là có vẻ đúng với miêu tả nhất, nhưng mà thích thì thích cái cuối hơn, nhất là cái tên của chiếc nhẫn đó =)
    *hun gió*
    vỗ tay cho Med vì bộ sưu tập nhẫn làm rung rinh tim fangơ :’3 chàng cũng khéo kiếm thật đấy :’3

    Mà đúng như cảnh báo trước, mấy chương đầu này hồng hồng hồng quá nha :))

  6. Thisdaythatyear on said:

    Ây Bách Tiên Cư có fải là tiệm ăn trong Hảo Mộc ko ta?
    Nơi bán cái bánh bao cua j` đó mà bạn Vọng đã kiss đc bạn Mộc đúng hông nhỉ???
    Ta thực muốn biết nghĩa chính xác của nó là j` mà chị Nhã tâm đắc dùng trong cả 2 bộ truyện vậy?

    Ah nhân tiện, ta là newbie, gửi lời chào tới các bạn edit và beta yêu vấu *tung hoa*

    • Chị Nhã thích móc nối mà ;))
      Tiểu Hân Hân của Hắc Vân Bảo giờ thành nữ pháp y Hân Hân này, Mục Tương thần trù trong phiên ngoại là Mục Tương của Ngốc Ngốc tiểu thần bộ, chưa kể các loại móc nối khác, như An Cách Nhĩ và Mạc Phi của Tội Ái cũng ở thành phố S có tồn tại SCI đó :))
      Còn nói cách khác, Nhã Nhã ngại nghĩ tên thôi…

  7. Aa chương mới~ thích quá, hị hị😀 Ta thích cái cách cầu hôn đơn giản của đại gia, tuy đơn giản nhưng lại rất hợp với phong cách chung của cả hai người.
    Làm cầu kì quá thì đâm r nó màu mè, cũng đâu phải trẻ trung ham hố gì =]]]
    Thanks các nàng chương này nhìu nhá. Ta thích mí cái nhẫn ghê, đặc biệt là cái đầu tiên ấy😀

    Ps: à chỗ “Lẫn sau đi khám nhé” => “lần”

  8. hue.le on said:

    mãi mới thấy a Cẩm xuất hiện. mà mỗi lần xuất hiện là làm ta đau tim wa’ à. iu ghê. hehe.

  9. thaiha on said:

    Chương này ngọt ngào quá nhỉ, tim hồng rải từ đầu tới cuối
    Đây là 1 trong những vụ án mà mình thích nhất

  10. cái two for trinity ring đẹp quá ~ nếu k phải do người mua mắc bệnh “hải ngoại” thì thực hợp với Công Tôn :))

  11. tự nhiên muốn cặp s2 “iu” nhau ghê >.<

  12. =)) chương này sức công phá quá cao, không đỡ được. Tội nghiệp Lu vừa thăng hoa xong đã bị dìm xuống.
    Lần trước ăn lẩu không load được ảnh, cú mất cả tuần, giờ load được rồi, thật là cuồng.
    Thanks các nàng

  13. chap 3 và 4 dễ thương gần chết ~~~~~~~~~~~~ ~^~

  14. Cực “iu” các bạn và chap này nha~~~~~>w<~~~~~~~<3<3~~~

    p.s: mấy cái nhẫn cực đẹp :”>~ tks bạn Med nhé :”>~

  15. Há Đại Đinh và Tiểu Đinh là một đôi sao >_< mong quá đi…

  16. hoa ban on said:

    Cách cầu hôn của Đại Bạch thiệt bá đạo nhưng hay nhất vẫn là câu ” Nếu em cự tuyệt, anh sẽ gọi song sinh bắt cóc em đem đi.” ^^ anh Cẩm ơi là anh Cẩm. Còn ai bá đạo hơn anh không? Còn Ngọc Đường lúc nào cũng làm ta buồn cười vì ảnh cứ luôn miệng thẳng thừng “Miêu Nhi, làm đi” “Miêu Nhi, tối nay làm đi” “Miêu Nhi, hôm nay làm đi” “Miêu Nhi, tí nữa làm đi”….vv… chẳng hề ngượng miệng chút nào hết, chẳng ẩn ý, chẳng quyến rũ…nói chung, chọc Miêu Miêu xù lông lên rồi ảnh vừa ăn đánh (đánh yêu) vừa áp vừa đè con mèo chính là tình thú của ảnh ….hahaha

  17. Diệp Ngọc Phong on said:

    Hắc hắc.song sjnh kja.

  18. thorry, em đọc chùa lâu lâu mới comt🙂 *lăn lộn* cơ mà em muốn anh em Đại Đinh-Tiểu Đinh êu nhao cơ ~~~~~ đoạn Trinh-Trì ngọt ngọt ngọt, ngọt sâu răng ah~

  19. You’re mine là nhẫn nữ a~! Em thích cái Two For Trinity! Nhưng đúng phong cách Bạch Cẩm Đường a~ cái nhẫn giá ứ đẹp tí nào! AU $59000 là 951.552.000VND đấy!

  20. Em thích cái con sói hay con cáo gì đó nha. Đẹp, Độc, Đắt :v :v :v
    À mà để 2 anh em Đại Đinh Tiểu Đinh yêu nhau cũng có sao đâu ah~
    Em là thích huynh đệ văn lắm luôn đó!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: