S.C.I. mê án tập

Tập đoàn hủ nữ núp bóng những chàng cảnh sát đẹp trai!

[SCI] Vụ án thứ nhất – Chương 22

Kẻ giết người theo số

Rình mò

v

Bộ dạng hung hãn, quần áo mất trật tự, gương mặt vốn lúc đầu tái nhợt lại đang ửng hồng, Bạch Cẩm Đường thật muốn ngửa đầu dưới ánh trăng tru vài tiếng, gợi cảm quá đi! Đại gia hắn giờ muốn thành động vật a!

———————————–

Nhà của Công Tôn nằm trong khu phố cao cấp trung tâm của thành phố S.

Ban đầu, Công Tôn muốn đề nghị cho Bạch Cẩm Đường ở tạm ngoài ga-ra, ai ngờ con chuột bự kia thành công xâm nhập vào nhà, cố gắng đuổi ra… không có kết quả.

Nhìn Bạch Cẩm Đường nghênh ngang ngồi trên sô pha nhà mình, Công Tôn im lặng, bắt đầu tính toán giải quyết hắn thế nào.

“Có ly không?” Bạch Cẩm Đường lấy trong hành lý ra một chai rượu nho còn nguyên trong hộp bìa cứng — Bordeaux đỏ 86.

Công Tôn xoay người, ngoan ngoãn đi lấy ly.

Chính xác, Bạch Cẩm Đường đã tìm được nhược điểm duy nhất của Công Tôn: rượu ngon!

Quả nhiên, vào trong nhà Công Tôn, đã thấy giá để rượu và quầy rượu rất tinh tế, những chai rượu ngon trở thành đồ trang trí rất đẹp, bày biện trong nhà cũng đơn giản, tựa như chủ nhân của căn nhà này, cao quý mà trang nhã. Bạch Cẩm Đường đứng lên, đi tới trước cửa sổ sát đất, cảnh đêm của thành phố S đều được thu vào trong tầm mắt. Khu này là khu tập trung nhà ở cao tầng, những tòa nhà cao lập lòe ánh đèn quây bốn phía, như bầu trời đêm đầy sao, yên lặng mà bình thản…

Quan sát, Bạch Cẩm Đường đột nhiên nhìn chằm chằm tầng cao nhất của tòa cao ốc trước mặt, mày nhăn lại — cảm giác khác thường.

Đấy là một tòa nhà cao tầng có chút cũ theo lối xưa, cửa sổ tầng mười ba của tòa nhà đó làm Bạch Cẩm Đường chú ý. Nơi cửa sổ tối om om đó, có vết lốm đốm màu trắng, tựa như hai con mắt thật lớn, nhìn vào chỗ này một cách không tốt lành gì, đó là… phản quang của ống nhòm có bội số lớn?

Bạch Cẩm Đường sờ sờ cằm, nói thầm: “Không thể nào…”

Xoay người, chỉ thấy Công Tôn đang ngồi trước tủ âm tường ờ phía đối diện, so lên so xuống mấy cái ly, tựa như đang cố gắng kiếm cho ra một cái ly thích hợp nhất trong đống ly thủy tinh đẹp đẽ đấy.

Áo vest ngoài đã cởi, Công Tôn chỉ mặc một chiếc áo sơmi trắng, cổ áo mở rộng, tay áo xắn lên đến tận khuỷu tay, vô ý để lộ ra ngoài cổ và cổ tay trắng nõn, xinh đẹp…

Nhận thấy ánh mắt của Bạch Cẩm Đường, Công Tôn khó hiểu quay đầu lại. Chỉ là đơn giản nhìn lướt qua, mắt phượng nhỏ, lông mi dài, khí chất khinh bạc thanh nhã, đường nét hoàn mỹ. Nếu như nói cái đẹp của Triển Chiêu là cái đẹp thấm vào ruột gan, thì của Công Tôn là một loại ý vị sâu xa, Triển Chiêu là thuần khiết, Công tôn là lạnh băng. Bạch Cẩm Đường đột nhiên nghĩ hai người bọn họ có chút giống nhau, đặc biệt là bộ dạng không biết tự đề phòng thế này, làm người ta phải lo lắng.

“Nhìn cái gì?” Công Tôn nhíu mày, hỏi.

Bạch Cẩm Đường suy nghĩ một chút, đột nhiên hỏi: “Công Tôn, gần đây nhất có ai quấy rầy anh không?”

“Hả?” Vẻ mặt Công Tôn khó hiểu, “Có ý gì?”

“Ví dụ như có người tặng hoa cho anh, gọi điện thoại, viết thư và vân vân…”

“Choang…”

Bạch Cẩm Đường còn chưa nói xong thì cái ly trên tay Công Tôn đã rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Nhận ra mình phản ứng hơi quá, Công Tôn vội vàng cúi xuống thu nhặt những mảnh thủy tinh nhỏ.

Bạch Cẩm Đường hiểu ra, nhìn quét qua căn phòng, phát hiện dây điện thoại đã sớm bị rút ra, vứt trên mặt đất.

Đi lên vài bước, nhặt dây lên gắn lại: “Sao cả dây điện thoại cũng tháo ra thế này…”

“Đừng!” Công Tôn xông lên phía trước, định rút ra, Bạch cẩm Đường một tay ôm lấy anh, thân mật hỏi han: “Có đúng là có kẻ gọi điện thoại quấy rối anh?”

“Cậu… Cậu làm sao lại biết?” Sắc mặt Công Tôn tái nhợt, kinh hoàng nhìn chằm chằm Bạch Cẩm Đường.

“Nam hay nữ?”

“Không biết…”

“Không biết?”

Công Tôn đẩy Bạch Cẩm Đường ra: “Do… dùng bộ biến âm để đổi giọng nói.”

“Hắn nói gì?”

“…” Công Tôn cắn môi dưới, nói: “Nói…… ‘ngươi là…… của ta’.”

“Còn gì nữa?”

“Sau đó… gửi hoa… trắng, hoa bách hợp.”

“Đã bao lâu rồi?”

“Khoảng một năm.”

Bạch Cẩm Đường bất đắc dĩ: “Tại sao anh không nói cho Bạch Ngọc Đường? Bên cạnh anh lúc nào cũng có cảnh sát mà?”

Công Tôn nhíu mày: “Trước đây chỉ thỉnh thoảng mới xảy ra, tôi cũng không để ý, chỉ là mấy ngày nay… hắn trở nên rất quá đáng.”

“Đám Ngọc Đường gần đây bận rộn với án mạng, vì vậy anh định đợi thêm một thời gian mới nói, đúng không?” Bạch Cẩm Đường lôi anh tới cửa sổ, “Tôi có thể giúp anh giải quyết hắn.”

Công Tôn kinh ngạc nhìn anh: “Cậu làm sao lại biết?”

Bạch Cẩm Đường cười: “Tôi trước đây bị thương ở đầu, phải chữa trị trong phòng vô khuẩn một năm trời.”

“Cái gì?” Công Tôn kinh ngạc.

Chỉ vào đầu mình, Bạch Cẩm Đường nói: “Sau khi khỏi hẳn, chỗ này trở nên rất nhạy cảm, đặc biệt đối với những cảm giác ác ý.”

Nói rồi kéo Công Tôn đến trước người, cúi đầu giả bộ như hôn cổ anh, “Tòa nhà trước mặt, ác ý rất đậm đó.”

Công Tôn buồn cười: “Cậu bảo là cậu có siêu năng lực?”

Bạch Cẩm Đường nhún vai: “Chỉ là nhạy cảm hơn thôi, có muốn đặt cược không?”

“Cược gì?”

“Anh phải phối hợp với tôi, tôi sẽ giúp anh bắt tên biến thái kia lại.”

Công Tôn suy nghĩ một chút, gật đầu.

Bạch Cẩm Đường cười tự mãn, kéo Công Tôn, áp chặt vào cửa sổ.

“A!” Công Tôn giật mình khi thấy Bạch Cẩm Đường hôn vào gáy mình, kinh hoảng quay đầu lại: “Cậu… Cậu làm gì vậy…”

Vừa cười vừa tiếp tục, Bạch Cẩm Đường cởi nút áo của Công Tôn ra, bàn tay vói vào dưới áo, cảm nhận làn da mềm nhẵn nhụi: “Yên nào! Phải phối hợp chứ.”

“A…” Công Tôn hoảng loạng muốn giãy, nhưng khí lực của Bạch Cẩm Đường kinh người, hơn nữa tay lại đang sờ loạn khắp nơi.

“Cậu…… Buông ra!” Công Tôn tức giận đến mặt mũi trắng bệch, “Không được sờ… A…”

“Để bắt biến thái a!” Bạch Cẩm Đường xoay người Công Tôn lại, xé mở áo sơmi của anh, rồi bắt đầu hôn ở cổ, xương quai xanh, vai, lại còn vừa  cắn vừa hôn, một tay khéo léo ôm chặt thắt lưng Công Tôn, một tay sờ soạng, trượt dài theo tấm lưng xuống dưới, lướt qua mông, chạm vào giữa hai chân Công Tôn, Công Tôn hoảng sợ nhảy dựng lên, “Biến thái! Cậu mới là biến thái! Buông tay! Không được đụng vào tôi…… Buông ra! Hỗn đản!”

Nhìn Công Tôn trong lòng vì chấn kinh quá độ mà liều mạng giãy dụa, vừa đá vừa đánh lung tung, Bạch Cẩm Đường đột nhiên cảm thấy đùa giỡn người này vui thật, rất có hứng thú! Hai tay càng lúc càng sờ loạn, nói trong lòng, tôi khổ sở giúp anh bắt sắc lang, ít ra cũng phải trả phí dịch vụ chứ? Hoàn toàn mặc kệ bản thân đã trở thành một con sắc lang chính hiệu.

“Ư……” Công Tôn bị lăn qua lăn lại, khổ không nói lên lời, hận đến mức có thể chết ngay tại chỗ, đều do mình dẫn sói vào nhà.

“Xuỵt.” Bạch Cẩm Đường dừng động tác, buồn cười nhìn Công Tôn, nói: “Sắp tới rồi, nhịn một chút nữa.”

Công Tôn mồ hôi chảy đầy trán và thái dương, vừa rồi giãy quá mức nên cả người giờ không còn tí lực, đồ quái lực chết tiệt, không còn khả năng phản kháng, chỉ có thể hung tợn trừng mắt cái tên đang ở trước mặt mình chiếm hết tiện nghi, cười nham nhở không biết xấu hổ.

Bộ dạng hung hãn, quần áo mất trật tự, gương mặt vốn lúc đầu tái nhợt lại đang ửng hồng, Bạch Cẩm Đường thật muốn ngửa đầu dưới ánh trăng tru vài tiếng, gợi cảm quá đi! Đại gia hắn giờ muốn thành động vật a!

Nhưng mà, Bạch Cẩm Đường dù sao cũng không phải sắc lang trăm phần trăm, cũng không phải loại dùng sức với người khác. Vì thế lại nhẹ tay ôm Công Tôn đặt lên sô pha, không làm gì hết, chỉ nhìn chăm chú vào Công Tôn: “Đưa tay lên, ôm cổ tôi.”

“Mơ đi!” Công Tôn cố gắng đẩy anh ra.

Bạch Cẩm Đường lắc đầu: “Anh có biết, nếu trước mặt là sắc lang thật, anh càng phản kháng, hắn lại càng hưng phấn không?”

“Biến thái! Cút ngay!” Công Tôn vẫn liều mạng chống lại.

Bạch Cẩm Đường nắm hai tay anh, cúi xuống nói: “Chỉ là giả vờ thôi! Anh không làm tôi sẽ làm dùm đấy!”

………

Thấy Công Tôn chần chừ, Bạch Cẩm Đường thỏa mãn buông tay, cúi đầu, Công Tôn quay mặt đi.

“Sao?” Bạch Cẩm Đường sờ tai Công Tôn, tựa như đang thúc giục.

Công Tôn chậm rãi vươn tay, bắt lấy vai anh, từ từ vòng tay qua cổ, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cậu nhớ đấy…”

“DIDIDIDIDIDIDIDIDIDIDIDI……” Tiếng điện thoại vang lên một cách gấp gáp, Công Tôn sững sờ.

Bạch Cẩm Đường nhếch mép cười, nói: “Trước tiên đừng để ý đến hắn.” Nói, cúi đầu hôn Công Tôn thật dịu dàng.

“Ư……” Công Tôn không ngờ kẻ nào đó nói mà không giữ lời, chỉ có thể dùng tay đấm bùm bụp vào lưng Bạch Cẩm Đường.

Điện thoại vẫn tiếp tục vang lên, Bạch Cẩm Đường hoàn toàn không để ý tới nó, chỉ tiếp tục tự hưởng thụ thù lao rất khó khăn mới kiếm được này.

“Cậu… không… nghe… điện thoại?” Công Tôn thở dốc, một câu hoàn chỉnh cũng không nói được.

Bạch Cẩm Đường lúc này mới với tay nhấc điện thoại, Công Tôn chú ý hành động của anh, căng thẳng trông thấy rõ, Bạch Cẩm Đường ôm anh vào lòng, “Đừng sợ, có tôi đây.”

“Alô–” Bạch Cẩm Đường vừa nghe điện thoại vừa cúi đầu hôn Công Tôn.

“Ha— Ha—” Trong điện thoại truyền đến tiếng thở dốc ồ ồ, Bạch Cẩm Đường cảm giác rất rõ ràng thứ phẫn nộ đó. Cười khẽ, lại tiếp tục vừa hôn vừa nói: “Nói đi!”

Người trong điện thoại không phát ra thanh âm nào hết, chỉ có tiếng thở dốc càng ngày càng nặng, tựa như đã sắp phát cuồng.

“Hừ……” Bạch Cẩm Đường cúi xuống bên tai Công Tôn, “Thật ngọt…… kêu lên đi, tôi muốn nghe……”

Công Tôn hoảng sợ, đã nghĩ nói “Vô sỉ! Tởm lợm! Hạ lưu…” Nhưng tất cả đều bị Bạch Cẩm Đường chặn trong miệng.

Đột nhiên, điện thoại truyền đến một thứ tiếng cao vút giống như tiếng vật kim loại cà vào nhau, kèm theo là tiếng rống giận điên cuồng: “Ngươi là của ta… là của ta… là của ta…” Tiếng kêu sắc nhọn qua máy biến âm trở nên cực thê lương quỷ dị, trên mặt Bạch Cẩm Đường xuất hiện một tia hung tợn, cười nói: “Ai nói hắn là của ngươi? Hắn là của ta.”

“Câm miệng! Ta muốn giết ngươi! Giết ngươi—” Tiếng kêu cho một cảm giác xé rách tâm can người nghe.

“Cúp điện thoại… Cúp… Cúp đi.” Công Tôn thật sự không muốn nghe tiếng gào thét không phải của con người này.

Bạch Cẩm Đường nói vào điện thoại: “Muốn giết ta thì nhanh một chút, không là đêm nay hắn sẽ thuộc về ta.” Nói xong, cúp điện thoại, rút luôn cả dây điện thoại ra, đứng lên, ôm lấy Công Tôn đã kiệt sức, đi hướng phòng ngủ. Lúc đi qua cửa sổ thì nhoẻn miệng cười khiêu khích, rồi kéo rèm cửa lại, ôm Công Tôn đi vào phòng ngủ.

Đặt Công Tôn ở trên giường, đắp chăn đàng hoàng cho anh, tắt đèn.

Bạch Cẩm Đường ra khỏi phòng ngủ, nhặt áo khoác rớt trên đất của Công Tôn, lục lọi một chút, tìm được điện thoại di động của Công Tôn. Sau đó lấy một cái ly, tiện tay lấy một chai rượu trong tủ, mở, tự rót một ly cho mình.

Cầm ly rượu đi tới trước sô pha, ngồi xuống, chậm rãi nhấp rượu. Mở di động của Công Tôn ra, bấm bấm lục trong danh bạ, từng tên từng tên hiện ra…

v

Trong căn phòng u ám tối om, một người gần như điên cuồng quăng ngã tất cả những gì có thể quăng ngã, xé rách tất cả những gì có thể xé rách, hắn cất giọng nói đã gần khàn khàn, đầy quỷ dị, hét lên không ngừng: “Ngươi là của ta… Ta sẽ giết ngươi… Ngươi là của ta… Ta sẽ giết ngươi…”

“U u—” Điện thoại di động trong túi đột nhiên rung lên, tay run rẩy lấy ra, trên điện thoại hiển thị: “Công Tôn…”

Điện thoại rớt mạnh xuống sàn.

Lập tức, tiếp tục rung lên.

Hắn nổi điên ném điện thoại xuống đất, sau đó tiện tay cầm lấy một thứ đồ cứng rắn nào đó bên cạnh, bắt đầu đập một cách không thương tiếc: “Ta muốn giết ngươi! Ta muốn giết ngươi!…”

v

Tiếng tu tu báo hiệu chờ điện thoai vang lên, sau đó là một hồi tút tút báo hiệu đường dây bận, sau đó lại đổi thành: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”

Bạch Cẩm Đường cầm điện thoại, nhìn lướt qua tên. Cười lạnh một tiếng, tắt điện thoại, dựa vào sô pha, ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch ly rượu.

v

—————————–

Sắc lang = lecher, sex maniac, rapist (theo QT -sama)

Bạch đại ca mặt dày vô đối! Anh ý ko phải sắc lang 100%, chỉ là sắc lang 99.999999999%

Màn sói tru làm nhớ tới đồng chí Hạ Địch trong PVCT, tầm tập 23-24 gì đấy, lúc Tử Nham xuống nước để đồng chí ấy xuất quân đi giúp Điềm Điềm =))

Mình ko biết tổng đài bên TQ nó nói gì khi điện thoại ko gọi dc, đành lấy tạm câu của VN mình😄



Single Post Navigation

14 thoughts on “[SCI] Vụ án thứ nhất – Chương 22

  1. oni on said:

    ta không biết nói gì nhiều, lại càng ko thích nói mấy câu vớ vẩn ăn tiền . Chỉ là , cảm hơn các nàng đã dịch và edit nhé :* truyện rất dễ thương. Đúng là những người rất có tâm. Nice day các nàng ^^

  2. Tr này đọc đã wá, tình tiết càng ngày càng gây cấ, way mình vòng vòng mún ngất lun :”>
    I like it ♥

  3. Ai nha, xem ra bước đầu Bạch đại ca hơi bị lời đó. Chiếm hết tiện nghi con người ta chỉ đổi lại có cái identification của tên biến thái kia thôi.

  4. chậc chậc
    đại Bạch gian quá!! cơ mà sao không ăn giờ luôn để hủ nữ/ fangirl chúng mình được có 1 cảnh H cho thỏa lòng với cái bộ dài lê thê này TT_TT

  5. Tiểu Uy Uy on said:

    a thuộc dạng sắc lang tri thức=))) biết lấy lý do để tiện cho hành động sàm sỡ của mình =)))

  6. Bạch đại ca đỉnh thế, có thể lập tức tìm ra kẻ theo dõi là ai *ngưỡng mộ ing~

  7. chắc là ko gọi được cũng nói như mình thôi, cái câu đó hình như nó có tính quốc tế đó

  8. Diệp Ngọc Phong on said:

    Mình tưởng bạch đại ca sắc 100% .hoá ra vẫn là 99%.vẫn kiềm chế được.tiếc quá

  9. Pingback: S.C.I mê án tập | Lạc Hoa Điếm

  10. Pingback: Đạo mộ bút kí :Giới thiệu + Mục lục | groupyaoi

  11. Pingback: SCI mê án tập | groupyaoi

  12. Pingback: Vụ án thứ nhất – Kẻ giết người theo số | groupyaoi

  13. Tập này Công Tôn bị thiệt rùi a~, để người ta chiếm tiện nghi gần hết rùi. Cứ tưởng đại Bạch là sắc lang 100% chứ, xem ra chỉ có 99% thôi a~

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: